Thế hệ thứ hai của Pokémon, bao gồm các phiên bản Gold, Silver, và Crystal, thường xuyên là chủ đề tranh cãi trong cộng đồng người hâm mộ. Một trong những lời phàn nàn dai dẳng nhất chính là về “level curve” – đường cong cấp độ của game. Nhiều huấn luyện viên cho rằng thiết kế này bị lỗi, buộc người chơi phải cày cuốc vất vả. Tuy nhiên, nếu phân tích sâu hơn, có lẽ đây là một trong những khía cạnh bị hiểu lầm nhiều nhất của Pokémon Gen 2, một thiết kế có chủ đích nhằm đề cao chiến thuật hơn là sức mạnh đơn thuần.

Tổng quan về tranh cãi level của Pokémon Gen 2

Trọng tâm của những lời chỉ trích về level trong Pokémon Gen 2 thường xoay quanh các khoảng chênh lệch cấp độ đột ngột, đặc biệt là khi đối đầu với Elite Four và trùm cuối Red. Người chơi cảm thấy không được chuẩn bị đầy đủ khi các đối thủ có cấp độ cao hơn hẳn so với các huấn luyện viên họ đã chạm trán trước đó. Tuy nhiên, lập luận này thường bỏ qua một yếu tố quan trọng: thiết kế chiến đấu của game. Thực tế, các trận đấu này hoàn toàn có thể chiến thắng mà không cần cày cấp, bởi lẽ các Pokémon của đối thủ thường có bộ chiêu thức và độ bao phủ hệ (coverage) rất kém, mở ra cơ hội cho người chơi tận dụng điểm yếu và chiến thuật khắc hệ một cách hiệu quả.

Hiểu đúng về “Level Curve” trong thế giới Pokémon

Trước khi đi sâu vào phân tích, chúng ta cần hiểu rõ “level curve” là gì. Về cơ bản, đây là thuật ngữ chỉ sự tiến triển về cấp độ của các Pokémon hoang dã và Pokémon của các huấn luyện viên đối thủ mà người chơi sẽ gặp trong suốt hành trình. Một level curve lý tưởng sẽ mang lại một thử thách vừa phải, tăng dần độ khó một cách mượt mà, khuyến khích người chơi khám phá và mạnh lên một cách tự nhiên.

Tuy nhiên, “mượt mà” không có nghĩa là một đường thẳng tắp. Một level curve tốt có thể có những điểm nhấn, những “cú sốc” nhỏ để thử thách kỹ năng của người chơi và buộc họ phải suy nghĩ lại về chiến thuật. Vấn đề của Pokémon Gen 2 không nằm ở chỗ nó có những điểm gãy trong đường cong cấp độ, mà là cách người chơi diễn giải ý đồ đằng sau những điểm gãy đó.

Những lời phàn nàn phổ biến về level trong Pokémon Gen 2

Trong nhiều năm, cộng đồng game thủ đã chỉ ra ba điểm chính khiến họ cảm thấy khó chịu về hệ thống cấp độ của vùng Johto và Kanto trong thế hệ thứ hai.

Cú sốc cấp độ tại Elite Four và Lance

Đây là rào cản lớn đầu tiên mà nhiều người chơi gặp phải. Sau khi đánh bại 8 nhà thi đấu Johto, người chơi tiến đến Indigo Plateau và đối mặt với một sự chênh lệch cấp độ đáng kể. Các thành viên Elite Four sở hữu Pokémon ở cấp 40-50, trong khi đội hình của người chơi thường chỉ mới ở cuối cấp 30 hoặc đầu 40 nếu chỉ đi theo cốt truyện.

Pokémon Gen 2: Level Curve Tệ Hay Bị Hiểu Lầm?
Pokémon Gen 2: Level Curve Tệ Hay Bị Hiểu Lầm?

Sự chênh lệch này tạo ra một cảm giác choáng ngợp, khiến nhiều người tin rằng cách duy nhất để chiến thắng là dừng lại và cày cấp hàng giờ liền với Pokémon hoang dã ở Victory Road. Điều này làm giảm nhịp độ của trò chơi và gây ra sự mệt mỏi không cần thiết, đi ngược lại với tinh thần phiêu lưu của một huấn luyện viên.

Sự sụt giảm khó hiểu ở các Gym Kanto

Sau khi trở thành nhà vô địch, người chơi được quay trở lại vùng Kanto, một bất ngờ thú vị. Tuy nhiên, sự hụt hẫng nhanh chóng xuất hiện khi cấp độ của các nhà thi đấu Kanto lại thấp hơn đáng kể so với Elite Four mà họ vừa đánh bại.

Ví dụ, Lt. Surge ở Vermilion City chỉ có Pokémon mạnh nhất là Raichu cấp 46. Điều này tạo ra một cảm giác phản cao trào (anticlimactic). Người chơi, vừa mới vượt qua những thử thách cam go nhất, giờ lại dễ dàng quét sạch các nhà thi đấu Kanto mà không gặp chút khó khăn nào. Sự sụt giảm cấp độ này bị cho là một thiết kế lười biếng và phi logic.

Bức tường khổng lồ mang tên Red

Phàn nàn lớn nhất, và cũng là đỉnh điểm của sự tranh cãi, chính là trận chiến cuối cùng với Red trên đỉnh Mt. Silver. Red, nhân vật chính của thế hệ đầu tiên, sở hữu một đội hình cực mạnh với các Pokémon ở cấp độ 70-80, trong đó Pikachu đạt cấp 81.

Trong khi đó, sau khi đã chinh phục Kanto, đội hình của người chơi thường chỉ loanh quanh ở cấp 50-60. Khoảng cách 20-30 cấp độ này trông như một bức tường không thể vượt qua, một thử thách cuối cùng bị cho là tàn nhẫn và không công bằng. Nó củng cố thêm định kiến rằng Pokémon Gen 2 có một hệ thống tiến triển cấp độ bị hỏng hoàn toàn.

Giải mã thiết kế của Game Freak: Tại sao level curve không hề “lỗi”

Mặc dù những lời phàn nàn trên có vẻ hợp lý khi chỉ nhìn vào những con số, chúng lại bỏ qua chiều sâu chiến thuật và ý nghĩa cốt truyện mà Game Freak đã cài cắm.

Elite Four: Thử thách về chiến thuật, không phải cấp độ

Pokémon Gen 2: Level Curve Tệ Hay Bị Hiểu Lầm?
Pokémon Gen 2: Level Curve Tệ Hay Bị Hiểu Lầm?

Đúng là cấp độ của Elite Four và Lance cao hơn hẳn. Tuy nhiên, sức mạnh của một Pokémon không chỉ nằm ở cấp độ. Yếu tố quyết định ở đây là bộ chiêu thức (moveset). Hãy cùng phân tích:

  • Bruno: Cả đội hình của ông ta (Hitmontop, Hitmonlee, Hitmonchan, Machamp, Onix) đều cực kỳ yếu thế trước hệ Psychic. Một Pokémon hệ Psychic tốc độ cao như Alakazam hay Espeon có thể dễ dàng quét sạch cả đội hình của Bruno mà không tốn một giọt mồ hôi, dù cấp độ có thể thấp hơn.
  • Koga: Các Pokémon của Koga chủ yếu thuộc hệ Poison và Bug. Chúng cũng có điểm yếu chí mạng với hệ Psychic và Fire. Thậm chí một Quilava cấp 34-36 cũng có thể gây ra sát thương khổng lồ cho đội của Koga.
  • Lance: Mặc dù được mệnh danh là bậc thầy Rồng, đội hình của Lance lại có điểm yếu chết người. Cả ba con Dragonite của ông ta đều có hệ phụ là Flying, khiến chúng bị nhân 4 lần sát thương từ đòn tấn công hệ Ice. Một chiêu Ice Beam hoặc Blizzard từ một Pokémon hệ Water bất kỳ là đủ để hạ gục chúng. Gyarados cũng chịu chung số phận với sát thương nhân 4 từ hệ Electric.

Game Freak đã cố tình thiết kế Elite Four theo cách này để dạy người chơi một bài học quan trọng: hiểu biết về khắc hệ và chiến thuật sẽ luôn chiến thắng sức mạnh cơ bắp. Đây không phải là một bài kiểm tra về sự kiên nhẫn cày cuốc, mà là một bài kiểm tra về trí tuệ của một huấn luyện viên.

Kanto sau giải đấu: Một hành trình vinh danh nhà vô địch

Sự sụt giảm cấp độ ở Kanto hoàn toàn có lý nếu nhìn từ góc độ cốt truyện. Bạn không còn là một tân binh nữa, bạn chính là Nhà Vô Địch của Liên Minh Pokémon. Chuyến đi đến Kanto không phải là một thử thách mới, mà là một “victory lap” – một vòng chạy vinh danh.

Các nhà thi đấu Kanto đang đối mặt với nhà vô địch, và họ tung ra đội hình mạnh nhất của mình. Việc đội hình của họ yếu hơn Lance là điều hợp lý, bởi nếu họ mạnh hơn, chính họ đã có thể thách thức và trở thành nhà vô địch. Bạn đang chứng tỏ sức mạnh của mình với tư cách là người mạnh nhất.

Ngoại lệ duy nhất là Blue, nhà thi đấu của Viridian City. Đội hình của anh ta mạnh hơn hẳn các nhà thi đấu khác và gần tiệm cận với cấp độ của Elite Four. Điều này cũng hoàn toàn hợp lý với cốt truyện, vì trong Pokémon Gen 1, Blue đã từng là nhà vô địch và đã đánh bại Lance. Thiết kế này thể hiện sự tôn trọng đối với di sản của thế hệ trước.

Đối đầu huyền thoại Red: Ý nghĩa vượt trên những con số

Trận chiến với Red là một trong những khoảnh khắc mang tính biểu tượng nhất lịch sử Pokémon, và cấp độ chênh lệch là một phần tạo nên sự vĩ đại đó.

Thứ nhất, giống như Elite Four, đội hình của Red tuy có cấp độ cao nhưng bộ chiêu thức lại không hề tối ưu. Pikachu của anh ta không cầm Light Ball, và các chiêu thức cũng không phải mạnh nhất. Các Pokémon khác cũng có những chiêu thức không thực sự hiệu quả hoặc thiếu độ bao phủ. Điều này có nghĩa là một đội hình cấp 45-50 được xây dựng tốt, với chiến thuật hợp lý, hoàn toàn có thể đánh bại Red. Đây là bài kiểm tra cuối cùng về kỹ năng chiến thuật của bạn.

Thứ hai, từ góc độ cốt truyện, việc Red mạnh hơn tất cả là điều hiển nhiên. Anh ta là một huyền thoại sống, người đã dành nhiều năm trời trên đỉnh núi để huấn luyện. Cấp độ cao của anh ta thể hiện sự cống hiến và vị thế độc tôn đó. Chiến thắng của bạn trước Red, dù có chênh lệch cấp độ, mang một ý nghĩa sâu sắc: bạn đã chiến thắng bằng sự gắn kết với những Pokémon mình yêu thích và bằng chiến lược thông minh. Đây chính là bài học mà Lance đã cố gắng dạy bạn tại Dragon’s Den trước đó – sức mạnh thực sự không đến từ những con số.

Pokémon Gen 2: Level Curve Tệ Hay Bị Hiểu Lầm?
Pokémon Gen 2: Level Curve Tệ Hay Bị Hiểu Lầm?

Mẹo để vượt qua Pokémon Gen 2 mà không cần “cày cuốc”

Để tận hưởng trọn vẹn hành trình ở Johto mà không cần phải dừng lại cày cấp, bạn có thể áp dụng những chiến thuật sau:

Tận dụng tối đa hệ thống Type Chart

Hiểu rõ về bảng khắc hệ là chìa khóa số một. Thay vì cố gắng dùng một Pokémon để càn quét mọi thứ, hãy xây dựng một đội hình có thể đối phó với nhiều loại hệ khác nhau. Luôn ưu tiên sử dụng các đòn tấn công siêu hiệu quả (super-effective).

Xây dựng đội hình cân bằng

Một đội hình tốt không chỉ đa dạng về hệ mà còn cân bằng về vai trò. Bạn nên có những Pokémon tấn công vật lý, tấn công đặc biệt, và một hoặc hai Pokémon phòng thủ để chịu đòn. Đừng ngại thay đổi đội hình để đối phó với những thử thách cụ thể như các Gym hoặc Elite Four.

Sử dụng vật phẩm chiến đấu hiệu quả

Các vật phẩm như X Attack, X Defend, và X Speed thường bị người chơi bỏ qua, nhưng chúng có thể thay đổi cục diện trận đấu. Sử dụng chúng vào thời điểm thích hợp có thể giúp một Pokémon yếu hơn về cấp độ đánh bại một đối thủ mạnh.

Tóm lại, những lời chỉ trích về level curve của Pokémon Gen 2 thường xuất phát từ một góc nhìn bề mặt, chỉ tập trung vào các con số mà bỏ qua ý đồ thiết kế sâu sắc hơn của nhà phát triển. Đây không phải là một sản phẩm lỗi, mà là một trải nghiệm được tinh chỉnh để thử thách trí tuệ và sự am hiểu của người chơi về thế giới Pokémon. Bằng cách đề cao chiến thuật, kiến thức khắc hệ và ý nghĩa cốt truyện, Gen 2 đã mang đến một trong những hành trình đáng nhớ và ý nghĩa nhất, một minh chứng cho việc sức mạnh thực sự của một huấn luyện viên không chỉ nằm ở cấp độ. Khám phá thêm nhiều kiến thức và hướng dẫn chuyên sâu về thế giới Pokémon tại HandheldGame.

Để lại một bình luận